Review truyện Trọn kiếp yêu- Huyền Mặc



Người viết: Wilddaisy

Yêu một người luôn dễ hơn hận một người Tình yêu của anh và cô đi qua những mùa thu. 

Có một mùa thu lá rụng đầy sân ở Lan Phường, thành phố Mộc, cô sống chết mang theo cốt nhục rời khỏi anh với nỗi đau ngỡ rằng anh tàn nhẫn xuống tay với chính con của mình.

Có một mùa thu cô trở về Kính Lan Hội, tự tay mình muốn lấy đi sinh mệnh của anh. 

Trọn kiếp yêu

Và rồi một mùa thu dưới ánh trăng tròn vành vạnh, có một người phụ nữ đã hỏi “]Anh đã chiều em đến mức này còn chưa đủ sao, và một người đàn ông đáp rằng: “Vĩnh viễn không đủ.”

Tôi bước vào “ Trọn kiếp yêu” như bước vào câu chuyện chính mình. Cô gái nhỏ yêu một người đàn ông chững chạc, thành đạt. Nhưng chúng tôi không may mắn như Hoa tiên sinh và Bùi Bùi của anh, chúng tôi không vượt qua được sinh, lão, bệnh, tử. Tình yêu của tôi không đủ sức mạnh để níu giữ anh lại trên thế gian này.

Tôi yêu cái nhân văn trong từng câu chữ của Huyền Mặc, yêu cái nội tâm mạnh mẽ bên trong cái thể xác ốm yếu bệnh tật của Hoa Thiệu Đình. Anh không hứa sẽ ở bên cô trọn đời như những lời tốt đẹp nhất mà những người yêu thương dành tặng cho nhau, anh chỉ cố gắng làm tất cả mọi thứ để cô có thể bình yên trong khoảng đời còn lại … không anh. Dù cách làm đó là khiến cô hận, cô đau. Nhưng anh đâu biết YÊU MỘT NGƯỜI LUÔN DỄ HƠN HẬN MỘT NGƯỜI vì “ Anh chết rồi, em đi đâu tung hoành.”

Thành phố Mộc ngày cô trở lại vẫn như xưa. Hải Đường Các vẫn vậy, những cây hải đường lá rụng tan tác khi gió mưa mùa thu về. Có một người đàn ông ngồi đếm thời gian trôi “Mấy năm rồi?” ….“Mấy năm rồi?”. Nơi đó, có một người mang sinh mệnh của anh ra đi, cô là cái dằm trong tim anh, dù máu thịt đau đớn, anh cũng nguyện yêu thương chiều chuộng cô. Anh trao cho cô không chỉ tình yêu mà là cả thế giới. Dù ở một nơi tranh giành quyền lực, gió tanh mưa máu, nhưng cô vẫn trẻ trung xinh đẹp như bông hoa rực rỡ ngạo mạn dưới ánh mặt trời, anh cho cô một vỏ bọc sạch sẽ thanh tịnh. Ở nơi đó, nơi những mảnh đất không thể trồng hoa, nhưng để làm cô vui anh tự tạo phép màu, ngày ngày những đóa hồng vẫn nở rộ tươi thắm.

Trong trái tim già nua của anh, xung quang là vực sâu thăm thẳm, chỉ cô là ánh sáng chói lọi duy nhất mà anh muốn níu giữ. “Tôi vốn không cần người ở bên cạnh. Không phải bởi vì em ở bên cạnh tôi nhiều năm nên tôi mới yêu em mà là ngược lại.” Vì yêu nên anh giữ cô bên cạnh mình, nhưng cũng vì yêu anh tự mình đẩy cô rời xa vòng tay, rơi vào vòng xoáy oán hận chỉ để cô có thể quên một thời đã yêu .

6 năm cô hiểu lầm xa cách và oán hận , là 6 năm anh chờ đợi cô trở về. Trở về để tha thứ, để mua cho anh chiếc áo mới, hay trở về chỉ để giết anh thì anh vẫn mãn nguyện nở nụ cười, một nụ cười chỉ dành riêng cho cô.Anh trao cho cô tất cả niềm vui còn nỗi buồn của anh chỉ có thể cất giấu trong tim cho riêng mình.

“Ngọn cỏ mùa xuân vẫn chưa mọc

Tóc mai hai bên đã bạc dần

Chúng ta ly biệt đã quá lâu

Nỗi đau theo thời gian quên lãng

Chỉ riêng tôi ngày đêm mong ước

Mơ đến một ngày được đoàn viên”

“Anh có khả năng ra đi bất cứ lúc nào, một mình em sao có thể nuôi dưỡng con nhỏ bị bệnh, anh thương em còn quá trẻ..”

“Anh không sợ chết, chỉ sợ cuối cùng còn lại mình em.”

“Cả cuộc đời này anh chỉ yêu một mình em, không còn sức lực và tinh thần dành cho người khác”

“Bùi Bùi của anh, sinh mệnh của anh.”