Người tình Bắc Hải

Người viết: Tương tư như trà

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi viết cảm nhận khi chưa đọc đến trang cuối cùng của cuốn sách.

Ấn tượng đầu tiên của tôi đối với Người Tình Bắc Hải là dòng text bìa sau: “Mỗi năm vào ngày sinh nhật cô anh đều gửi một tin nhắn chúc mừng, nhưng câu trả lời chỉ có một: Anh là ai? Bảy năm bảy câu: Anh là ai? anh chưa bao giờ nỡ xóa đi”. Có thể đối với mỗi người, những dòng chữ này không mang bất kỳ ý nghĩa gì, nhưng với bản thân tôi, nó rất ám ảnh. Tôi cũng có một người bạn hàng năm đều gửi một tin nhắn vào ngày sinh nhật của tôi, đó cũng là cách thức liên lạc duy nhất của chúng tôi trong 6 năm qua. Một năm chỉ liên lạc đúng một lần .

 

nguoi-tinh-bac-hai

Có lẽ vì thế tôi quyết định mua cuốn truyện này. Tôi mới đọc được hơn một nửa, nhưng không thể không viết một cái gì đó, tôi sợ nếu đọc đến những dòng cuối cùng, tâm hồn tôi không còn bình yên, tôi sẽ không đủ bình tĩnh để viết.

Cô gái Mao Lệ nhan sắc mê người đã vội vàng bước vào cuộc hôn nhân với Chương Kiến Phi một người Mã Lai gốc Hoa, rất giàu có gia đình hiển hách để rồi sau 3 năm đành đường ai đó đi, không hẹn ngày tái ngộ. Cuộc hôn nhân đó tan vỡ bởi sự mơ hồ trong tình yêu của Mao Lệ, thực ra cô chưa thực sự yêu Chương Kiến Phi, chưa bao giờ, trong cuộc hôn nhân ấy hoàn toàn là tình yêu từ phía anh. Để đến khi gặp Triệu Thành Tuấn, cô mới nhận ra hóa ra yêu là như thế nào?. “…Từng yêu, từng kết hôn nhưng lần đầu tiên cảm nhận thì ra nụ hôn có thể mang đến những rung động tuyệt vời đến thế, những gì cô trải qua trước đó chưa phải là hôn, chưa phải là yêu!”.

Thực ra trong câu truyện tình yêu này, người mà khiến trái tim tôi thổn thức là Triệu Thành Tuấn, không phải vì vẻ ngoài của anh, cũng không phải vì anh là một trong những người đàn ông trẻ thành công nhất ở Penang mà ở lòng trung thủy và kiên trì của anh. Chỉ một lần nhìn thấy bức hình cô thiếu nữ 17 tuổi trong sáng mà anh đã kiên trì theo dõi bóng hình cô suốt 7 năm không hề nản lòng mặc cô không biết anh là ai. Đến khi anh có cơ hội tiếp cận cô, cô chỉ ngỡ đó là lần đầu tiên họ gặp nhau, nhưng đối với anh cô thân thuộc hơn bao giờ hết. Đã bao lần bên cô anh thầm nhủ đây là thật hay sao? “… chỉ là anh muốn chạm vào cô, cảm nhận sự tồn tại của cô, để chắc chắn rằng tất cả trước mắt là thật dù hơi đường đột, anh thực sự đang ở gần cô đến thế sao? Trong bao nhiêu ngày đêm, khuôn mặt đó hiện lên trong tâm trí anh, một khuôn mặt trinh nguyên không son phấn, lúc này cô đang ở trước mặt anh, quá gần với giấc mơ, khiến người anh run lên trong nỗi xúc động không thể kìm nén.”

Mới đi qua nửa cuốn truyện còn nhiều điều thực sự chưa biết rõ về Triệu Thành Tuấn, về Mao Lệ, về Chương Kiến Phi và mối thâm tình giữa ba con người này. Tôi không biết kết thúc truyện như thế nào, không hay liệu là hạnh phúc trọn vẹn hay đau khổ dài lâu. Nhưng hình ảnh người đàn ông trở về căn nhà hạnh phúc của hai người, cô đơn ngồi xem đĩa phim –thứ duy nhất cô để lại là hình ảnh đẹp nhất về Triệu Thành Tuấn trong trái tim tôi. “…đúng như dự đoán, bộ phim trầm buồn, không có những pha gay cấn, cũng không có những cảnh nóng, chỉ là những sinh hoạt vụn vặt, bình thường, nếu như mọi khi chắc chắn chưa xem được bao lâu anh đã ngủ gật. Nhưng lần này thì không, đây là chiếc đĩa của Mao Lệ để lại, mỗi cảnh cô xem đều có dấu nước mắt của cô, anh không nỡ bỏ qua.”

Tôi cũng không biết khi đi đến những trang sách cuối cùng, trái tim tôi còn nguyên vẹn tình cảm dành cho anh như lúc này hay không? Nhưng thâm tâm tôi vẫn luôn tin một người con trai âm thầm dõi theo bóng hình một người con gái trong 7 năm dòng không biết liệu có tương lai cho hai người hay không cũng đã là một tấm chân tình khó có trong cõi đời này.

Bất cứ cô gái nào cũng là người hạnh phúc khi có được tấm chân tình đó!